“Chưa thể nói đến bao giờ Huệ có thể trở lại thông thường hoàn toàn, nhưng bằng cầm của bản thân, Huệ đang cho mọi người thấy bản lĩnh và mong ước được sống, được thắng lợi nỗi đau của cô”, thầy thuốc Phú nói
Trong suốt 10 năm qua, người mẹ già không lúc nào ngừng khích lệ con gái. Thế nhưng, Huệ không buông xuôi. Huệ đi lại khó khăn, đôi nạng trên vai cô chưa đủ để nâng đỡ những đau đớn thể xác và những mỏi mệt, bất lực của ý thức. Cho đến bữa nay, khi đến Bệnh viện Thể thao Việt Nam, bước chân Huệ còn run rẩy, đôi tay chưa hành động đúng theo mong muốn của trí tuệ nhưng nụ cười đã trở lại trên đôi môi, trong ánh mắt của Huệ.
Trước kia, khi Huệ mới bị tai nạn, các bác sĩ của Tập đoàn Bảo Long khi đó cũng đã tận tình giúp đỡ, chạy chữa cho Huệ rất nhiều.
Mà lại tôi vẫn tin hạnh phúc sẽ mỉm cười với con gái tôi các chú ạ!”, bà Hường nghẹn ngào nói.
Bà Hường tâm sự: “Ra ngoài này, các thầy thuốc nói sẽ theo dõi và điều trị cho Huệ trong vòng 2 tháng, sau đó dựa vào tiến triển bệnh tình sẽ có kế hoạch tiếp.
Rồi thì lo lắng người ta không thật lòng… Kể ra cũng khổ. Khi mẹ hỏi thì Huệ chỉ bảo: Con còn chưa lo nổi thân mình nữa nên không muốn thành gánh nặng cho bất kì người đàn ông nào khác. Đại diện Bảo Long khi đó còn hứa sẽ cấp đất, cấp nhà cho Huệ khi kết hôn…”. Ngoài ra, phía Sở VH-TT&DL Thanh Hóa khi biết tin cũng có trợ cấp cho Huệ tiêu chuẩn ăn là 100 nghìn đồng/ngày.
Các thầy thuốc đang giúp Huệ tập đi tại Bệnh viện Thể thao Việt Nam. “Huệ sẽ như một đứa trẻ, học đứng, học đi, học cầm nắm đồ vật, từng bước một”, bác sĩ Phú chia sẻ. Nhà đông người, kinh tế gia đình rất khó khăn. “Cũng đã có nhiều người đàn ông lúc đó ngỏ ý bóng gió với em nó nhưng rồi Huệ cứ gạt đi. Tuy nhiên, những cảm giác cho đôi tay và sự xác thực trong cử động chưa trở lại với Huệ
Cũng theo bà Hường, vừa qua được sự giúp đỡ của một số cơ quan báo chí và nhà hảo tâm, gia đình cũng đã mở được một cửa hàng tạp hóa nhỏ để Huệ bán hàng. Rồi gia đình nhận được tin báo Bệnh viện Thể thao Việt Nam có ý muốn đưa Huệ ra ngoài này để điều trị, hoạ may có thể phục hồi chức năng, thôi thì còn nước còn tát, hai mẹ con lại khăn gói ra Hà Nội”, bà Hường nói.
Thậm chí, do hệ tiêu hóa của Huệ còn rối loạn, ngay cả những việc như đi tiểu tiện, đi ngoài hàng ngày, cô cũng phải nhờ đến mẹ. Thầy thuốc Phú cho biết thêm, việc điều trị cho Huệ cần sự nhẫn nại. Khi được tin Huệ được chọn vào đội tuyển môn vật nhà nước để đi thi đấu, gia đình rất vui và tự hào. Ngoài Huệ ra, trong gia đình còn có một người nữa cũng là vận cổ vũ thể thao đó là Lê Văn Hùng – em trai Huệ.
Bà Lường Thị Hường – mẹ VĐV Lê Thị Huệ, người mẹ đã chăm sóc Huệ trong suốt 10 năm qua. Cô tự tập đi, tập đứng, tập vận động đôi tay và bàn chân. “Nhiều lúc có hai mẹ con với nhau, tôi cũng có ý hỏi Huệ về chuyện mai sau sau này như gia đình chồng con, Huệ không nói gì, có lúc khóc. Tuổi 2 dài hơi hơn để giúp chị có thể thực hiện những động tác chính xác như cầm nắm đồ vật, cài khuy áo, xúc đồ ăn.
Anh Hùng là vận cổ vũ cử tạ nhưng sau khi thấy chị gặp tai nạn, anh cũng đã nói lời chia tay với thể thao. Và nghe đâu trong ánh mắt của cô, người ta vẫn thấy sáng bừng một ngọn lửa của nghị lực, niềm tin và trông coi, ngọn lửa mà hơn 10 năm trước, cô đã từng “thắp” cho thể thao Việt Nam. Bà Hường cho biết, trước kia, Huệ học Judo, sau đó mới chuyển sang môn vật. “Nhưng cũng ít khách lắm, Huệ đi lại khó khăn, tay vẫn chưa cầm nắm được vật gì nên công việc mới chưa quen với em nó.
Năm 2002, lúc Huệ gặp tai nạn là năm gia đình chịu nhiều lảo đảo nhất. Giám đốc bệnh viện có đến thăm, cổ vũ và nói gia đình không phải lo âu mọi tổn phí
Mà khổ, đã tự làm được đâu”, bà Hường san sẻ. Theo đánh giá của thầy thuốc Nguyễn Văn Phú - Phó giám đốc, Trưởng khoa y học Bệnh viện Thể thao Việt Nam thì Huệ đã và đang tiến triển rất tốt.
Huệ biết thế nên rất thương mẹ, ngay cả khi mẹ trợ giúp trong việc sinh hoạt cá nhân hằng ngày mà em nó vẫn ngại, bảo mẹ cứ để tự con làm đi. “Giờ thì tất cả anh chị em trong nhà đều đã lập gia đình riêng, rồi mải miết với cuộc sống mưu sinh, mọi việc coi ngó cho Huệ chủ yếu đều do mẹ làm cả.
Hằng ngày, Huệ vẫn đều đặn dậy sớm và tập dượt dưới sự chỉ dẫn và trợ giúp tận tâm của các y thầy thuốc. Về ngày mai và những dự định của Huệ, bà Hường cho biết còn phụ thuộc vào đợt điều trị lần này. “Em cảm thấy sức khỏe của mình đã được cải thiện rất nhiều”, Huệ cho biết.
Việc ăn uống của cô đều là mẹ chăm lo. Giai đoạn 1 kéo dài 6 - 8 tuần để phục hồi cơ bụng, cơ lưng, các khớp xương cổ tay, cổ chân để Huệ có thể đứng vững, đi lại không choáng. 10 năm qua, Huệ sống nhờ vào sự chăm sóc của mẹ, bà Lường Thị Hường đã già yếu. Nhưng rồi niềm vui ngắn chẳng được tày gang. Tôi thấy ít nhất, may mắn vẫn còn mỉm cười với gia đình tôi”. Nhiều lúc tôi không tin đó là sự thật nữa…”.
“Nhiều người ngỏ lời, nhưng…” Trò chuyện cùng chúng tôi, bà Lường Thị Hường (năm nay đã 70 tuổi) – mẹ VĐV Lê Thị Huệ tâm tư: “Nhà có 7 anh em, Huệ là con thứ 5 trong gia đình.
Cô gái bất hạnh bị liệt nửa người trước SEA Games 22 từng nghĩ đến việc buông xuôi để không làm phiền mẹ già và gia đình, đã chậm rãi đi được những bước nặng nhọc từ cuối năm 2003. Niềm ngóng chưa bao giờ tắt Có mặt ở bệnh viện Thể thao Việt Nam từ ngày 23/7 để tập bình phục chức năng , vận khích lệ (VĐV) vật Lê Thị Huệ, người từng bị chấn thương nặng dẫn đến liệt nửa người 10 năm trước cảm thấy thật ấm áp trong sự coi sóc của các y thầy thuốc và những nhân tình yêu cô thực tình.