Có thông báo cho rằng đằng sau cơ sở này, cơ sở kia là những quan chức một thời của ngành y tế
Có cơ sở để nói điều này, vì theo một phụ huynh có con học tại một đại học dân lập đào tạo thầy thuốc ở Hậu Giang, năm qua ông phải bỏ ra 34 triệu đồng để đóng học phí cho con, gấp sáu lần học phí đại học công lập! Nhưng chất lượng của các thầy thuốc, dược sĩ xuất thân từ đại học dân lập như thế nào mới là điều đáng nói. TS Phạm Văn Lình, hiệu trưởng đại học Y dược Cần Thơ, đã cảnh báo tình trạng nở rộ các trường, cơ sở đào tạo thầy thuốc, dược sĩ ngoài công lập.
Ví von của bà Thái thật dễ hiểu, người bình thường ai cũng hiểu được, nhưng chẳng hiểu sao bộ Giáo dục và đào tạo và bộ Y tế lại cấp phép cho những trường đại học đào tạo theo cung cách như thế. Cũng chẳng phải là người thân quen của những nhà quản lý này, vì nếu có vấn đề sức khỏe, kiên cố họ sẽ tìm đến những cơ sở y tế tuyến trung ương có chất lượng, bệnh viện quốc tế hay ra nước ngoài chữa bệnh.
000 – 1. Tại hội nghị đào tạo nhân công y tế đồng bằng sông Cửu Long do đại học Y dược Cần Thơ tổ chức ngày 12. Tại TP. HCM năm nay từ 26 – 27 điểm, gần gấp đôi điểm xét tuyển của đại học Võ Trường Toản.
Với cách đào tạo hiện nay, khó có thể đòi hỏi cho ra trường một bác sĩ làm công việc cứu người”. Không tin điều này, nhưng tôi tin một điều là “gieo gì, gặt nấy”, và với những hạt giống chất lượng không bảo đảm thì dù có được gieo trồng trên một mảnh đất màu mỡ đến mấy cũng khó có được vụ mùa bội thu.
Chuyện chạy theo nhu cầu từng lớp của những cơ sở đào tạo nhân công ngành y tại đồng bằng sông Cửu Long tưởng như kỳ quặc, nhưng ngẫm ra cũng thường ngày. Nhưng sẽ còn kỳ quặc hơn nữa khi sau năm, sáu năm đào tạo, sinh viên tốt nghiệp của hai trường này đều được xã hội gọi tên là “thầy thuốc”, “dược sĩ” dù trình độ đầu vào của cả hai gần như cách nhau một trời một vực! Phòng thực hiện y dược ở trường đại học Võ Trường Toản.
HCM, đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch năm nay dự định có 800 chỉ tiêu ngành y, tăng gần 200 so với năm qua. Ảnh: website trường ĐH Võ Trường Toản Vì sao có chuyện điểm đầu vào quá thấp như vậy? Hóa ra phát xuất thực từ tế thiếu trầm trọng nhân lực ngành y tại đồng bằng sông Cửu Long. 8 vừa qua, thông tin này được khẳng định, và chính ông Lê kiêu hùng, phó chủ tịch trực UBND TP Cần Thơ, phải than thở: “Thật nhức nhối khi đào tạo bác sĩ, dược sĩ mà chỉ cần 14 điểm, vừa tạo bất công, vừa tạo ra một thế hệ sau này không thể khám chữa bệnh”.
Muốn đào tạo bao lăm cũng được thôi, nhưng có điều bác sĩ là làm nghề cứu người. Theo ông, từ năm 1975 – 2010 cả nước có thêm 12 cơ sở đào tạo nhân công ngành y, nhưng chỉ từ năm 2011 – 2013 đã có thêm 13 cơ sở đào tạo, trong đó có tới 11 cơ sở ngoài công lập! Ông nói: “Có trường ở đồng bằng sông Cửu Long mới thành lập nhưng mở một lúc bốn, năm ngành, đào tạo cả thầy thuốc, dược sĩ, kỹ thuật xét nghiệm và điều dưỡng.
200 chỉ tiêu/khóa, sẽ có ngày trường sẽ cho sinh viên tập sự cả suất tối? Có lần chuyện trò với một giảng sư kỳ cựu của đại học này, ông buồn bã nói: “Trước đây cơ sở được xây dựng nhằm đào tạo 150 thầy thuốc/khóa, nay tăng lên 800 – 1.
Huống chi. HCM. Với chính sách “phổ cập Y khoa”, người người sẽ là bác sĩ, nhà nhà sẽ là thầy thuốc, rồi đây ai sẽ phải trả giá cho điều này? Chắc chắn không phải là những người quản lý thời nay vì chục năm nữa là họ hết nhiệm kỳ. Chưa đạt quy định, tức thị nhu cầu nhiều, cần phải cung cho đủ cầu bằng cách đào tạo thêm nhiều bác sĩ, dược sĩ cho tầng lớp.
Riêng tư. Để giảm sức ép thực tập của sinh viên tại bệnh viện, có thông tin cho biết nhà trường dự kiến chia sinh viên thành hai suất sáng, chiều: ai học lý thuyết buổi sáng sẽ tập sự buổi chiều, và trái lại.
Nhằm đáp ứng nhu cầu xã hội, tuồng như các nhà quản lý ngành y tế đang chọn một giải pháp đơn giản, “phổ cập y học” bằng cách tăng chỉ tiêu, chứ không hướng đến những giải pháp mang tính chiến lược và bền vững. “Sửa máy móc hư còn đền được, chứ “sửa người” hư chẳng thể đền vì phải trả bằng tính mệnh con người”, bà nói. Chất lượng không biết thế nào khi họ không có kinh nghiệm vì hiệu trưởng, hiệu phó không phải là dược sĩ, thầy thuốc; trưởng phòng đào tạo cũng không phải là dân chuyên môn luôn!” Nếu thế thì đào tạo làm gì? Hóa ra chỉ “chạy theo đồng tiền, chứ chẳng phải cung cấp nguồn nhân lực phục vụ cho vùng”, như ông Lê Hùng Dũng khẳng định.
Chuyện tưởng như đùa nhưng hóa ra có thật. Còn gì kỳ quặc cho bằng khi điểm chuẩn ngành bác sĩ đa khoa và dược sĩ của đại học Y dược TP. Người phải lãnh hậu quả chỉ còn là… người dân thông thường! không lẽ sinh mạng của người dân lại bị đánh cược bằng chính chính sách của những nhà quản lý? Phan Sơn.
Liệu với đà tăng chỉ tiêu đào tạo vào những năm tới, 1. Thế nhưng tại hội nghị vừa qua, PGS. Số liệu cho thấy cả vùng này chỉ có Cần Thơ và Cà Mau đạt bảy bác sĩ/một vạn dân theo quy định của bộ Y tế, những địa phương khác chưa đạt đến năm thầy thuốc/một vạn dân. Tôi không tin như thế, bởi đời nào những nhà quản lý ngành y thời nay lại đánh cược sinh mạng người dân bằng những mối thân quen hay lợi.
Nhằm đáp ứng nhu cầu từng lớp, tuồng như các nhà quản lý ngành y tế đang chọn một giải pháp đơn giản, “phổ cập Y khoa” bằng cách tăng chỉ tiêu và hạ chất lượng, chứ không hướng đến những giải pháp mang tính chiến lược và bền vững.
Than thở quá đúng. Khó tin được rằng trình độ của những người phải đóng học phí chất ngất lại vượt trội khi năng lực đầu vào của họ quá thấp.